Tứ phủ thánh mẫu

Điện thoại: 0966 662 332

Email: tuphuthanhmau0966662332@gmail.com

Trang chủ»Đạo mẫu Việt Nam»"HÀNH TRANG BƯỚC LÊN SẬP HẦU THÁNH "

"HÀNH TRANG BƯỚC LÊN SẬP HẦU THÁNH "

"HÀNH TRANG BƯỚC LÊN SẬP HẦU THÁNH "
✍ Bạn đồng ơi có bao giờ bạn thấy mệt mỏi lắm ko? Khi viết lên stt này nước mắt tôi dưng dưng cuộc đời sao lắm éo le.
✍Thật là khoảng cách giữa người phàm và con Thánh sao ngắn vậy chỉ cách nhau 1 cái gọi là "điên" từ cái cảm giác nhớ mãi nâng nâng bồi hồi người nóng bừng nhớ y cái cảm giác nóng ran toàn thân khi có hiện cơ thể thay đổi đột ngột nhớ lắm chứ những lúc nước mắt đôi hàng nức nở khi ngồi trong phủ Mẫu nhớ lắm cái cảm giác cầm điện thoại xem video hầu nghe hát văn mà nước mắt vẫn tuôn trào theo âm nhạc,chẳng thể nào quên cái ánh mắt lạ lùng pha chút tò mò lạnh nhạt của người thân khi nhìn thấy mình bị nhập,...cuộc sống ngày càng bế tắc chính bản thân mình chưa biết mình về đâu, việc thánh ư? Hay là việc trần làm ăn? Tiếng tiền đài gieo khi cha mẹ thân sinh ra ta kêu cho ta để biết thêm phương hướng,Nhớ những câu các thầy hay nói với ta "Căn con tứ phủ đội lệnh thánh ngài phải mở phủ ngay" rồi những câu "úi căn nặng lắm rồi ra ngay đi mở lễ luôn ko thánh vật cho điên bây giờ" Cả gia đình ta lại 1 ngày nao núng lại bàn thuận với nhau bàn tới bàn lui.nhớ câu cha ta "hay thôi cứ cho nó hầu đi" nhưng mẹ ta "thôi khất đi chứ tiền đang ko có mà chẳng biết nần thế nào"
✍Còn mình đầu vẫn cứ đảo,cả mặt như bì ra và suy nghĩ mình đao chao đảo như người vừa uống rượu,ôi sao lúc đó tự ái mình nhiều vậy cơ chứ chỉ 1 cái nhỏ thôi cũng dễ cáu loạn lên bực lắm như lửa đốt. Ôi cứ nghe thấy đâu đó có nhạc hầu du là miền quê xa tắp cũng chỉ muốn nghe,ôi các trang phục hầu thánh sao thân thiết đến vậy lòng mình lại mủn,nước mắt lại tuôn rơi cho dù có cầm quyển sách hay cầm nắm tiền cũng cảm thấy vô tri
✍Có ai thấu chăng có những chiều tà lang thang trên phố lòng chỉ muốn chạy đi tới nơi nào đó góc khuất xa của cuộc sống hằng ngày mà tu òa lên nức nở
Nghĩ tới cuộc sống gia đình nào cha nào mẹ nào gia đình nhỏ bé đơn sơ mọi người càng lúc càng quẩn rồi vì mất định hướng nghĩ tới thường thường nhật công việc càng lúc càng ko tập trung,liệu chừng cái chết có thay đổi mọi việc?
Mở điện thoại ra là ti tỷ thứ bài viết đủ các loại lướt qua 1 loạt "nào là như thế nào là căn" "cần tu như thế nào cho đúng..."......
Tất cả những điều ấy đúng nhưng nỗi lòng của tôi sao cứ buồn thế?Ai có thấu xin chỉ cho tôi với chăng?kêu trời có thấu?kêu đất có hay?
Vang vảng bên tai câu hát chúc thánh Hoàng Mười
"Hò..là...hò..ơ..í...ơ...là...hò...
Ông thương ghế ông vất vả bao ngày
Đúng đó...ông thương ghế ông vất vả đã bao ngày..
Từ ngày ra trình đồng tam tứ phủ
Ông cho không kém ai ở trên đời"
✍Tới những câu hát ngợi ca thánh cô 3 u sầu buồn não nói lên nỗi niềm của cô...Ôi cứ thế cứ thế rồi tới
1 ngày cũng được Thánh cho ra đồng lên sập.
✍Cảm giác ấy ai nhớ ko? Ôi hồi hộp,ôi lo lắng biết làm gì đây? Biết phán gì đây?Biết múa gì đây? Ôi lại còn lo liệu đàn tràng đã đủ đẹp? Ôi ko biết tiền như thế đã đủ chưa? Bao tâm sự bao lo âu biết nói với ai? Chả lẽ hỏi thầy mình thầy ơi con múa làm sao? Từ cái bộ quần áo lót hầu cũng nghĩ....Thức trắng thâu đêm chỉ vì quá lo cho đàn hầu liệu như vậy có là đúng đủ nhưng rồi tôi lại thở nhẹ nhõm "Haizz đã có Thánh gia hộ đã có đồng anh lính chị giúp sức mà"
Hành trang trong tay chỉ là chắp tay chỉ là "nhắm mắt để tới nơi"ôi cái cảm giác mặc chiếc áo đỏ mới thiêng liêng làm sao?cảm giác nóng bừng vui vẻ cái cảm giác phiêu theo tiếng nhạc kèm theo lo âu có sẵn vẫn mang trong tôi nhìn cung văn nhìn tay quỳnh tay quế ôi liệu họ có mắng mình ko?Phủ khăn và nhắm mắt tiếng nhạc trở nên trầm đi ko rõ đầu bắt đầu đảo lúc ý đúng là chẳng thấy văn hát hay nữa là có thế lực nào đó đang đẩy tôi đang kéo tôi theo về 1 hướng
✍Tôi thấy ngón tay tôi đang rung bắt đầu tôi muốn múa nhẹ và rồi quyện mọi thứ tôi đã được hầu,khi tung khăn dc nghe âm nhạc tôi vẫn biết những người xung quanh mình nhưng tôi chẳng nói được gì và thế là cứ múa tôi đã thánh con người của Thánh
Trước sự tò mò trầm trồ lạ lẫm của cha mẹ và bạn bè tôi họ thương tôi lắm ánh mắt họ lo lắng vì tôi ngay cả trong cử chỉ họ cũng sợ tôi lắm vì tôi đang là Thánh Ngự Đồng mà bước xuống sập bạn bè tôi xúm hỏi ôi sao lại múa được giỏi vậy cha mẹ tôi thở nhẹ khi tôi đã hầu xong nhìn khuôn mặt ấy giống như tôi vừa xuống từ bàn mổ vừa thoát khỏi tay của bác sĩ không bằng
✍Tôi thấy có tiếng xì xào nào đó nói tôi hầu xấu,tôi thấy có tiếng xì xào nào đó nói tôi phát ít lộc tôi thấy có cái sự đố kỵ của những người lạ cũng đến lễ cùng canh đàn nhà thầy tôi và rồi khi tôi về nhà là hàng xóm láng giềng nói tôi đua đòi học theo tôi chả hiểu cái quái gì nữa lộc gì? và hầu như thế nào là đẹp
khác xa với những gì tôi nghĩ như câu hát
"Dù có xa xôi xích lại cho gần
Một ngày đã làm tôi 4 phủ thì cũng như con trong 1 nhà"
-Hành trang tôi có khi lên sập rồng là gì?chẳng là gì hết,cái sự kém hiểu biết,cái sự đố kỵ của mọi người
Nỗi lòng buồn tủi....nỗi lòng bực bội nóng bức tôi có vượt qua....Vượt qua được hay ko đó là hành trang lớn nhất Tân Đồng cần có.Tôi sẽ chia tay những lúc khù khờ ngây ngô tôi sẽ tiễn biệt những chuỗi ngày sốc nổi vì tôi biết rằng khoác áo thánh tôi cần làm gì cho xứng danh
 
 

Đạo mẫu Việt Nam

Liên hệ

Trang chuyên chia sẻ tâm linh cho người Việt

  

zalo